"Thông tin chi tiết đều nằm cả ở đây, làm phiền sư huynh phải hao tâm tổn trí nhiều rồi."
Trần Thanh Nguyên lại lấy ra một viên ngọc giản.
Xem xong nội dung bên trong ngọc giản thứ hai, ánh mắt Lâm Trường Sinh biến đổi rõ rệt, vẻ ưu tư vương trên hàng chân mày chợt tan biến. Hẳn là ông đã đoán ra được khả năng nào đó, khóe môi bất giác khẽ nhếch lên, khó nén nổi niềm vui sướng: "Được, chuyện này cứ giao cho ta."
Những chuyện cần nói đều đã nói xong, Trần Thanh Nguyên đứng dậy: "Ta đi đây."




